Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

COI CHỪNG

Xấu chơi suốt chiều dài lịch sử
Mấy ngàn năm thôn tính lân bang
Lạc Việt không bao giờ khuất phục
Cứ lùi mãi tận cùng phương Nam.

Thế đứng phải cắm dùi giữ đất
Để nối đời lập nghiệp sinh nhai
Luôn mềm mỏng "tránh voi" cống nạp
Mong cháu con được sống yên vui.

Thế mà chẳng thời nào thoát được
Những cuộc chống xâm lược bạo tàn
Dù họ có " đi mười, về một"
Vẫn vênh vang nước lớn làm càn.

Miệng tụng...tay xua quân lấn tới
"Cái lưỡi" lia không có điểm dừng
Dân tộc ta - chàng trai Phù Đổng.
Phải vươn mình đứng trấn Biển Đông

Đất nước linh ứng hình cánh cung
Dây thiêng căng theo dải Trường Sơn
Mỗi người một tên thần sắc nhọn
Giữ biển - trời- sông - núi đến cùng.

Hè 2011
Phạm Tuấn Nhung.


MUỐN(*)

Muốn làm ngọn lửa thiêng
Thắp lên cánh buồm đỏ thắm.

Muốn làm đôi cánh én
Đem mùa xuân đến cho em.

Muốn làm dòng sông mênh mông
Đón con đò sang
Chiều muộn.

Muốn làm bến đợi tháng năm
Chờ đón ngày vui
Sum họp.

Hoàng hôn cuốn trời đỏ rực
Trái tim người lính trinh nguyên
Trời xanh
Gió đùa mây trắng
Đêm trăng
Trên bến dưới thuyền.
(*) Bài đã đăng báo Văn nghệ trẻ, số 39(200) ngày 24/9/2000

Phạm Tuấn Nhung

NGƯỜI CON NGOAN

   Khi xưa mẹ đánh con đau
Con không dám khóc, lần sau xin chừa
   Nay thì đã khác ngày xưa
Mẹ đòn con khóc như mưa vì buồn
   Mẹ càng đánh, con càng thương
Con lo mẹ sớm lên đường đi xa
   Mẹ ơi, nay mẹ đã già
Đánh con tay mẹ hẳn là lại đau
   Từ nay con chẳng hư đâu.

Nguyễn Văn Thọ

LỜI MẸ DẶN

   Mẹ khuyên con sống phải ngoan
Không nên dối trá, không làm điều hư
   - Mẹ ơi đó là ngày xưa
Nay người ta cứ dối lừa hề chi
   Nhưng lời mẹ dặn con ghi
Thật thà, thẳng thắn thế thì thiệt thân.

Nguyễn Văn Thọ

MẸ TÔI

   Mẹ tôi tóc bạc, da mồi
Mẹ tôi vất vả cả đời long đong
   Thân cò lặn lội bờ sông
Mò cua bắt tép khắp đồng gần xa
   Bão tháng bẩy, mưa tháng ba
Còn theo mẹ đến bây giờ chưa thôi
   Áo nâu còn đậm mồ hôi
Bàn tay trai xạm nuôi tôi nên người
   Dù tôi đi hết cuộc đời
Cũng không trả nổi biển trời mẹ cho.

Trọng Lộc, Chủ nhiệm CLB thơ ca Thụy Khuê.

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

 

Tác giả NGÔ VĂN NGHINH

                                           
HỢP TAN

Hương kiếm tìm anh khắp thế gian
Mau về thưởng thức kẻo hoa tàn
Sang canh gà gáy giờ ly biệt
Sương trắng mịt mờ, lệ chứa chan
Còn rượu không em, đời lạnh nhạt
Trời xanh sinh lắm sự đa đoan
Đây là duyên nợ hay oan nghiệt
Lại bắt ta vào cảnh hợp tan.

GẶP MẶT

Nghe tin Quỳnh nhắn vội về ngay
Bao kiếp tìm nhau mới thấy đây
Tạo hoá đặt bày cay nghiệt thế
Vừa cho gặp mặt bắt chia tay!

HƯƠNG QUỲNH

Hương quỳnh lan toả ngát đêm trăng
Say đắm không gian đến vĩnh hằng
Hoa nở rồi tàn tình để lại
Lòng ta quặn thắt, có hay chăng?

QUỲNH HOA

Tên em trời đất đặt Quỳnh Hoa
Khoe sắc toả hương với nguyệt già
Mau nở chóng tàn trong khoảnh khắc
Hồng nhan bạc phận số sinh ra
Thà như Thị Nở trong vườn chuối
Còn có Chí Phèo loạng quạng qua
Con gái hai người chung mệnh hệ
Riêng nàng không phải cả Hằng Nga.
               
              GÁI LÀNG

   Đàn bà con gái Việt Nam
Ngày xưa đã có người làm đến Vua
   Bà Trưng - Tô Định phải thua
Triệu Trinh phục quốc tuy chưa toại nguyền
   Đấy là chí khí xung thiên
Không hổ danh tiếng con Tiên cháu Rồng
   Bùi Thị Xuân quyết một lòng
Phò Quang Trung đã thành công tuyệt vời
   Văn chương múa bút ngang trời
Xuân Hương, Thị Điểm ai người dám so
   Chúa Ba, chúa Liễu, chúa Kho
Hiển linh thần thánh cũng do đức tài
   Thanh Quan ra thăm đàng ngoài
Lòng yêu nòi giống văn bài còn ghi
   Biết bao danh tiếng diệu kỳ
Thống kê sao hết người vì nước non
   Điểm tô đừng để xói mòn
Khỏi làm hổ thẹn cháu con Lạc Hồng
   Làm cho rạng rỡ non sông
Gái làng Bách Tính quyết không chịu lùi.
   
                NGÀN NĂM

   Tôi nghe quanh mộ ông Xương
Cỏ cây hoa lá, khóc thương rì rầm
   Xác ông nằm tận dưới âm
Hồn siêu phách lạc, âm thầm trên mây
   Văn chương ông xứng bậc thầy
Tang bồng hồ thỉ, ai tầy được ông
   Còn bay nhiều sợi tơ lòng
Thêu hoa dệt gấm, xây chung tình đời
   Ngàn năm sau có khóc tôi
Đừng quên thịt của xương Người nằm đây
   Nghề văn sống đọa thác đầy
Cũng là nghiệp chướng, tự ngày xưa kia.

Viết tại Hồ Vị Xuyên, Nam Định
Hồ Văn Nghinh, 04-37531678

NAM ĐỊNH

   Nam Định đây đất nhà Trần
Hưng Đạo Vương đã ba lần thắng Nguyên
   Giữ giang sơn được bình yên
Chăm lo trăm họ, mọi miền ấm no
   Công ơn vạn kiếp chẳng mờ
Nâng cao dân trí, văn thơ thịnh hành
   Đạo vua tôi rất công minh
Đường lối giữ nước, sao mình được quên

Ngô Văn Nghinh, Nam Trực, Nam Định
04-375.31678

EM ƠI!


       Em ơi, em hỡi, em hời
Em đi đâu để mọi người ngẩn ngơ
   Em còn đang bận làm thơ
Hỏi thăm chú Cóc bây giờ ở đâu?
   Cóc tôi còn bận đi chầu
" Sờ tim" tìm mãi mất câu chưa thành
   Cáo xin liền chị, liền anh
Vần thơ hay hãy để giành lần sau.
   Em đi đi, em đi đâu
Sao em chẳng nói một câu anh chờ.
   Giá mà anh biết làm thơ
Cũng liều một tứ mộng mơ với đời
   Can anh đừng cố anh ơi
Anh mà cố nữa dở hơi cả nhà

Trọng Lộc.

THÌ THẦM

   Gặp nhau một thoáng sân trường
Thế rồi nhớ, thế rồi thương, thế rồi...
   Thì thầm em ghé tai tôi:
" Người đâu mà lại có người ghét ghê..."
   Chang chang nắng đổ trưa hè
Sân trường vắng ngắt vẫn nghe ...thì thầm...

Vũ Kiệt, 01685307059

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

TÌNH HOANG

   Ai xô mây tím về trời
Ai khua gió nổi mây trôi hẹn thề
   Tình giăng bão lũ u mê
Tròng trành phiêu dạt ủ ê đêm dài
   Giật mình thời khắc phôi phai
Dại khờ hoang tưởng lên đài Thần Tiên
   Người ơi ươm lại lời nguyền
Về vun hạnh phúc khuôn viên ấm nồng.

Phạm Thị Ngân Hà.