Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

KIỂM ĐIỂM

( Theo phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại TP Hồ Chí Minh và Bình Phước)

   Bấy nay tin tức vẫn đưa
Phê bình, kiểm điểm sớm trưa tưng bừng
   Bước đầu kết quả đáng mừng
Sai lầm xử lý nói chung rõ ràng
   Người sai nhận sửa đàng hoàng
Tình hình chiều hướng ngày càng tốt lên
   Nhưng còn cán bộ, đảng viên
Phê bình, kiểm điểm chưa nghiêm chấp hành
   Vòng vo tránh lỗi loanh quanh
Đảng cần kiên quyết đấu tranh đến cùng
   Làm đi, làm lại không ngừng
Sai lầm xử hết tránh đừng sót ai
   Mục tiêu chỉnh Đảng lâu dài
Đảng- dân trên dưới, trong ngoài ấm êm.

Tháng 4/2013
Nguyễn văn Thọ, 0902294881
nguyen_tho1939@yahoo.com

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

PHẢI ĐÂU

   Phải đâu tật là phế tàn
Nhiều người khuyết tật vẫn làm không chơi
   Phải đâu số phận mồ côi
Ai ai cũng trở thành người bỏ rơi
   Họ là những người tuyệt vời
Vượt lên số phận vào đời lập thân
   Thân hình khiếm khuyết một phần
Nhưng mà trí tuệ, tinh thần vẹn nguyên
   Ôi những con người tật nguyền
Nêu gương vượt khó tiến lên không lùi.

Thấng 4/2013
Nguyễn văn Thọ, 0902294881
nguyen_tho1939@yahoo.com

HÃY VĂN MINH

Ta kiềm chế họ càng lấn tới
Càng hung hăng quấy rối Biển Đông
Quen dùng vũ lực trong vùng
Luật biển quốc tế ký không thi hành
Giết người- giết hòa bình, hữu nghi
Kẻ chủ mưu cần trừng trị nghiêm
Văn minh ứng xử láng giềng
Nói mười sáu chữ chớ quên phải làm.

Tháng 4/2013
Người dân Việt.

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

COI CHỪNG

Xấu chơi suốt chiều dài lịch sử
Mấy ngàn năm thôn tính lân bang
Lạc Việt không bao giờ khuất phục
Cứ lùi mãi tận cùng phương Nam.

Thế đứng phải cắm dùi giữ đất
Để nối đời lập nghiệp sinh nhai
Luôn mềm mỏng "tránh voi" cống nạp
Mong cháu con được sống yên vui.

Thế mà chẳng thời nào thoát được
Những cuộc chống xâm lược bạo tàn
Dù họ có " đi mười, về một"
Vẫn vênh vang nước lớn làm càn.

Miệng tụng...tay xua quân lấn tới
"Cái lưỡi" lia không có điểm dừng
Dân tộc ta - chàng trai Phù Đổng.
Phải vươn mình đứng trấn Biển Đông

Đất nước linh ứng hình cánh cung
Dây thiêng căng theo dải Trường Sơn
Mỗi người một tên thần sắc nhọn
Giữ biển - trời- sông - núi đến cùng.

Hè 2011
Phạm Tuấn Nhung.


MUỐN(*)

Muốn làm ngọn lửa thiêng
Thắp lên cánh buồm đỏ thắm.

Muốn làm đôi cánh én
Đem mùa xuân đến cho em.

Muốn làm dòng sông mênh mông
Đón con đò sang
Chiều muộn.

Muốn làm bến đợi tháng năm
Chờ đón ngày vui
Sum họp.

Hoàng hôn cuốn trời đỏ rực
Trái tim người lính trinh nguyên
Trời xanh
Gió đùa mây trắng
Đêm trăng
Trên bến dưới thuyền.
(*) Bài đã đăng báo Văn nghệ trẻ, số 39(200) ngày 24/9/2000

Phạm Tuấn Nhung

NGƯỜI CON NGOAN

   Khi xưa mẹ đánh con đau
Con không dám khóc, lần sau xin chừa
   Nay thì đã khác ngày xưa
Mẹ đòn con khóc như mưa vì buồn
   Mẹ càng đánh, con càng thương
Con lo mẹ sớm lên đường đi xa
   Mẹ ơi, nay mẹ đã già
Đánh con tay mẹ hẳn là lại đau
   Từ nay con chẳng hư đâu.

Nguyễn Văn Thọ

LỜI MẸ DẶN

   Mẹ khuyên con sống phải ngoan
Không nên dối trá, không làm điều hư
   - Mẹ ơi đó là ngày xưa
Nay người ta cứ dối lừa hề chi
   Nhưng lời mẹ dặn con ghi
Thật thà, thẳng thắn thế thì thiệt thân.

Nguyễn Văn Thọ