Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Xuân Canh Dần

Canh Dần năm mới: Khỏe - Bình an
Đón Tết - làm thơ rộn tiếng đàn
Nhớ lại thuở xưa đi đánh giặc
Chối tai bom đạn chốn non ngàn.

Đi họp tổ thơ

Hai tháng một lần nhắc nhở ai
Theo ngày quy ước nhớ chưa "ngài"
Về đấy sum họp tình không nhạt
Đến đó giao lưu nghĩa chẳng phai
Cùng đọc cùng nghe cùng thưởng thức
Lại ngâm lại vịnh lại lai rai
"Mưa dầm thấm áo" người xưa dạy
Học tập lẫn nhau chớ bỏ hoài...

Tác giả Phạm Đình Thu

            KHEN, CHÊ

Khen, chê chẳng có gì là xấu
Tâng bốc người quá mức hoá ba hoa
Chẳng nên đem câu chuyện làm quà
Dù khó nói hãy thật thà thẳng thắn
Đời thế đấy, người tinh vi lắm !
Nên biết lựa lời uốn nắn cho nhau
Nếu tấm lòng thành thật có sao đâu
Bằng hành động ngàn câu không sánh nổi
Đừng loanh quanh lớp sơn ngoài giả dối
Mặt vui cười mà dạ rất căm nhau
Đã đủ ngán chuyện nhân tình thế thái
Tốt mẽ ngoài đừng hợm hĩnh khinh nhau
Xin cho góp ý một câu:
Hoa thơm chẳng phải lọ cầu mới thơm
Xưa nay những kẻ thấp hèn
Mưu toan xấu tính nhỏ nhen hại người
Mỵ dân lừa gạt trổ tài
Che làm sao nổi mắt người thế gian
Khen, chê cho đúng thì hơn
Đừng như con bướm chờn vờn lăng săng
Bỏ ngay thói nhận xét sằng
Ngồi trên mà phán gẫy răng có ngày.

Phạm Đình Thu, số 11, ngõ 13 Tam Đa, Thuỵ Khuê

NHỚ ĐÀ LẠT

Đà Lạt mưa rơi nhẹ
Thung lũng Tình yêu mờ
Anh đi trong hư thực
Lõng lạc nẻo xa xưa

Học đạo đức Bác Hồ

Đạo đức Bác Hồ tỏa sáng ngời
Toàn dân học Bác, người người noi theo
Học Bác chỉ có dân nghèo
Còn "quan" lác đác lèo tèo vài ông
Tưởng rằng chữ nghĩa tinh thông
Nào ngờ Bác dạy lại "không biết gì".

Mong sao

Mong sao sống thọ chết nhanh
Cháu con có chút để dành của ta
Khi rời trần thế đi xa
Nhiều người thương tiếc thế là ta vui .

Khóc và cười

Khi sinh ra ở trên đời
Ta thì khóc, mọi người cười đón ta
Khi ta nhắm mắt đi xa
Mọi người khóc chỉ mình ta mỉm cười
Ta cười mãn nguyện cuộc đời
Bởi ta đã được mọi người tiếc thương.

Dặn con

Mẹ viết mấy vần thơ bé nhỏ
Gửi các con yêu quý nhất trên đời
thời gian trôi đi tóc mẹ đã bạc rồi
In lại trong đôi mắt thầm lặng lẽ
Có ai thương con bằng cha mẹ
Chăm các con từ giọt máu hông tươi
Đến hôm nay tất cả đã lớn rồi.

Say

"Đến thăm bố, anh gặp em
Ngỡ rằng lạ hóa ra quen hôm nào
Thân tình ánh mắt em trao
Nụ cười duyên, tự thuở nào vẫn xinh"
Chuyện thơ chuyện của đời đời mình

Xuân vui

Xuân đang gõ cửa nhà nhà
Đất trời như cũng thiết tha ân tình
Dịu dàng trong nụ cười xinh
Chúa Xuân uyển chuyển dáng hình non tơ
Vén rèm mở cửa đòi thơ
Khiến ta thao thức đợi chờ tin Xuân
Câu ca còn đọng dư âm

Một thoáng Tây Hồ

Nước Hồ Tây gợn sóng
Xanh thẫm màu thời gian
Bóng Trâu vàng khuất lặng
Mây ca ốc lang thang...

Bỗng chợt lòng se thắt
Hình như vừa thu sang.

Hồ gươm một sớm thu!

Sương thu lãng đáng gieo hờ
Khoai thai... thả bước quanh hồ ngắm thu...
Gió đưa tóc liễu phất phơ
Phượng xanh quờ nước thẫn thờ soi gương
Mặt hồ ngọc bích pha sương
Lộc vừng thả dải hoa vương vấn lòng
Người xe tấp lập lưu thông
Cầu Thê Húc đỏ, nhịp cong dáng mềm
Đài Nghiên mực đã mài thêm
Tiếp cho Tháp Bút vẽ nền trời hoa...
Vẻ gầy đượm nét kiêu sa
Dịu dàng thiếu nữ thướt tha dáng Kiều
Trong lòng người tuổi xế chiều
Yêu thu, yêu cả những điều thầm mong.

Cây cau

Đất hẹp vươn cao vẫn mượt mà
Thân tròn thẳng tắp, dáng kiêu sa
Hoa tươi thoang thoảng hương tinh khiết
Trái thắm thơm tho vị đậm đà
Tiếp khách, mời trầu khơi nghĩa bạn
Đón dâu, lại quả kết thông gia
Hội thơ quan họ thành nề nếp
Mỹ tục thuần phong cổ Việt ta.

Ngô Đình Thảo

Niềm tâm sự

Mấy chục mùa trăng anh xa quê nội
Nhớ cầu Gia Hội, nhớ phố Chi Lăng
Nhớ mẹ già hiện thục thuở xa xăm
Nhớ hình bóng mẹ bán bưng tần tảo
Lưng mẹ còng lỗi lòng anh chao đảo
Nhớ thương dài bao da diết hằn sâu
Hai nhăm năm mới nối lại nhịp cầu
Cho lòng mẹ bớt dâu dài năm tháng
Bỗng một ngày cuối thu đầy xúc cảm
Mẹ quy tiên Phật giới tiếp độ trì.

Thu vàng



Yêu


Hương cũ

Tôi tìm về biệt thự Hương Cau
Mong tìm lại chút hương người xa vắng
Bên cánh võng hàng cau chiều nhạt nắng
Người đi rồi còn vương lại chút hương cau.

Gặp em - biển hát

Thịnh Long ơi! Biển xanh ơi!
Hôm nay đến với em rồi - Thịnh Long
Bao ngày khắc khoải chờ mong
Giờ đây đã tắm mình trong biển tình
Nhạc sóng xô - biển đẹp xinh
Như tim ai đó thập thình bên tôi
Tôi như trẻ mới chào đời
Rộng mở biển đón tự nôi bé nằm
Dẫu rằng xuân đã năm lăm
Sao ta cứ ngỡ tuổi thầm thì yêu
Sóng cứ xô - tình càng xiêu
Gặp em - biển hát Thình chiều... Cuối Xuân.

Bao kỷ niệm

Đường về nhớ những tháng năm
Một thời còn trẻ Bắc Nam đôi miền
Anh người xa xứ triền miên
Gặp duyên trao cả nỗi niềm yêu thương
Em là cô gái Hưng Yên

Xuân Say

Gặp lại, chơi Xuân bõ tháng ngày
Một đời mấy cuộc thỏa thuê say
Nậm đào dốc xuống người nghiêng ngửa
Chén ngọc dâng lên đất chuyển xoay
Bế hũ lim rim mình chuếnh choáng
Ôm bầu ngất ngưởng ấy ngây ngây
Lai rai nhấm nháp ta cùng khoái
Mở nút, cụng ly... cái Xuân này!

Nhớ ơn thầy

Hàng năm cứ đến ngày này
Lòng con lại nhớ ơn thầy trăm năm
Trồng người không ít khó khăn
Nâng tài, rèn đức, nâng tầm yêu thương
Ba năm, tuổi nhỏ đến trường
Mườ hai năm, ghế nhà trường phổ thông